Thứ ba ngày 28 tháng 4 năm 2020 | 7:57

Quỳnh Chi mới ký giấy cho chồng cũ nuôi con ở Mỹ

Nghe con trai nói: 'Con thương mẹ, con sẽ không quên mẹ', Quỳnh Chi thấy như được tiếp thêm sức mạnh khi phải ở xa con.

Bé Gia Phúc bên mẹ Quỳnh Chi. 

- Đã lâu mọi người không nghe tin tức về chị. Vậy cuộc sống, công việc hiện tại của chị diễn ra như thế nào?

- Giống như mọi người, cuộc sống của tôi cũng bị ảnh hưởng vì dịch. Vì thế, giai đoạn sau cách ly xã hội, tôi sẽ cần làm việc vất vả hơn, tập trung hơn để hồi phục kinh tế.  Rất may, gia đình và bản thân tôi vẫn khỏe mạnh. 

- Vậy ba tuần cách ly xã hội vừa qua của chị có hoạt động gì đặc biệt?

- Tôi hầu như không đi đâu theo Chỉ thị số 16/CT-TTg của Thủ tướng Chính phủ. Thời gian rảnh, công việc đình trệ, tôi ở nhà đọc thêm sách, học thêm các khóa online và nấu ăn. Tôi cũng tranh thủ suy ngẫm về những việc mình đã, đang và sẽ làm trong tương lai.

- Không thấy chị nhắc đến con trai. Bé hiện tại như thế nào?

- Con trai tôi, bé Gia Phúc hiện ở với bố tại Mỹ. Sau 5 năm quan sát con, tôi vừa kí giấy đồng ý cho chồng cũ nuôi con tại Mỹ đợt cuối năm ngoái. Thật ra trong suốt 5 năm, tôi đã hỏi ý Gia Phúc có muốn về Việt Nam với tôi không. Tôi cũng chia sẻ là nếu bé chịu về cùng mẹ, tôi sẽ cho bé học tại trường quốc tế. Khi bé học tới lớp 9, bé sẽ đi du học. Khi ấy, con tôi dù nhỏ tuổi nhưng đã suy nghĩ và trả lời mẹ rằng muốn học tại Mỹ. Lý do vì Gia Phúc đã quen cuộc sống tại đây và có rất nhiều bạn thân là người Việt trong cộng đồng. Đó là ý muốn của con nên tôi chấp nhận. 

- Chị ở Việt Nam, còn con sống tại Mỹ. Vậy chị giữ liên lạc với cháu như thế nào?

- Một trong những lý do khiến tôi yên tâm để cháu sống bên Mỹ là vì cháu không chỉ có bố, bà nội mà còn có cô (em dâu của bố). Cô rất thương và chăm Gia Phúc như con đẻ nên Phúc lớn lên vẫn trong sự cân bằng. Bố cháu nghiêm khắc, còn cô nhẹ nhàng bảo ban.

Tôi liên lạc với con chủ yếu qua cô. Nếu nhớ con, tôi chỉ việc nhắn với cô một tiếng, cô sẽ đưa điện thoại cho Gia Phúc gọi về cho mẹ. Cô từng nói Gia Phúc không chịu nói chuyện điện thoại với ai lâu trừ tôi. Nghe điều đó, tôi cũng thấy được an ủi khi phải sống xa con.

- Những lúc buồn bã vì nhớ con, chị đã động viên bản thân như thế nào?

- Đúng là đã có thời gian tôi từng rất đau khổ và nhớ con. Sáng tôi đi làm, tối về chỉ biết nhìn ảnh con và khóc. Nhưng lúc đó tôi không có đủ tiềm lực để lặn lội sang tới tận Mỹ để giành quyền nuôi con. Với tôi, đó mãi mãi là một nỗi đau. Nhưng sau đó, tôi nghĩ mình không thể buồn đau hoài được. Tôi thấy mình phải sống tiếp và sống tốt. Động lực vượt qua nỗi buồn của tôi khi đó là tôi nghĩ mình vẫn còn cơ hội. Tôi lao mình vào công việc.

Bây giờ Gia Phúc lớn và phát triển tốt, là động lực mới cho tôi bớt buồn đau. Gia Phúc cũng luôn nói: "Con thương mẹ, sẽ không quên mẹ".


Bé Gia Phúc ham học hỏi, thích vẽ. 

- Gia Phúc đang trong độ tuổi cần sự giáo dục và định hướng từ gia đình, nhà trường. Chị đã đồng hành cùng con như thế nào khi không ở gần con?

- Thầy cô ở Mỹ có sự định hướng dựa theo chương trình đào tạo ở mỗi cấp học. Theo tôi quan sát, từ cấp mầm non đến tiểu học, nhà trường đều có giáo trình dạy hay và phong phú nên tôi khá yên tâm. Ở nhà, bé học thêm gia sư. Tôi thấy Gia Phúc vừa học vừa chơi và được rèn những thói quen tốt như tự lập, tưởng tượng và đặt câu hỏi. Rất nhiều lần, tôi phải ngạc nhiên về khả năng sáng tạo, sự năng động và đánh giá vấn đề của con mặc dù bé mới 8 tuổi.

Con tôi không được dùng iPad. Bé giao tiếp chủ yếu bằng tiếng Anh nhưng ở nhà vẫn dùng xen kẽ tiếng Việt. Mỗi tuần, tôi đều thường xuyên gọi cho con, chủ yếu đặt câu hỏi để hiểu hơn về con. Mỗi năm, tôi và chồng cũ liên hệ chủ yếu về lịch nghỉ hè của bé, sau đó, hai bên sẽ thỏa thuận cùng đưa cháu đi đâu chơi. Vì thế, bé còn nhỏ nhưng sắp được đi nhiều nước hơn cả mẹ.

Tôi vẫn nhớ khi tôi dẫn con đi ăn, ngồi vào bàn, bé sẽ không ngồi yên, tự động lấy ly úp xuống rồi lấy đồ chơi bỏ vào và đề nghị tôi đoán thử xem bé mới bỏ đồ chơi vào ly nào. Trò chơi đơn giản nhưng đủ để hai mẹ con chơi rất vui vẻ tới khi ăn xong. Khi rảnh, con sẽ chơi cờ mà tôi mua, vẽ truyện tranh, tự đóng kịch. Quan sát con, tôi thấy bé học hỏi rất nhanh, chơi giỏi bộ môn cờ, có trí tưởng tượng, khả năng vẽ rất tốt. Khi xem hoạt hình, con cũng nói được là tại sao mình lại thích xem bộ này chứ không phải bộ kia, nhân vật có điểm gì tốt và điểm gì chưa tốt.


Con trai tặng hoa cho Quỳnh Chi qua điện thoại, khiến chị vui nguyên tuần. 

- Hiện tại, điều chị lo lắng cho con hơn cả là gì?

- Tôi cũng giống như các bà mẹ khác, rất lo cho con sức khỏe của con, đặc biệt là mùa dịch Covid-19. Nhưng hiện nay, Gia Phúc được nghỉ và học tại nhà nên tôi cũng bớt lo. Cháu cũng tuân thủ các quy tắc phòng dịch, biết bảo vệ bản thân. Ngoài ra, Gia Phúc là đứa trẻ ngoan, biết suy nghĩ cho người thân nên con không làm gì khiến tôi buồn. Tôi cảm thấy mình rất may mắn ở điểm đó và được an ủi. 

Theo ngoisao.net

Gửi bình luận của bạn

Code
  • Ngày :
máy làm đá viên | tủ nấu cơm | máy làm đá