Thứ hai ngày 8 tháng 3 năm 2021 | 8:14

Tư tưởng và tình cảm của Bác Hồ dành cho phụ nữ

Sinh thời, Hồ Chủ tịch luôn quan tâm và đánh giá cao vị trí, vai trò của phụ nữ trong quá trình phát triển của lịch sử dân tộc Việt Nam.

Chủ tịch Hồ Chí Minh với các đại biểu phụ nữ các ngành dự  Đại hội Phụ nữ toàn quốc lần thứ nhất năm 1950
 
                                           “Ôi lòng Bác vậy cứ thương ta
                                           Thương cuộc đời chung, thương cỏ hoa
                                           Chỉ biết quên mình, cho hết thảy
                                            Như dòng sông chảy, nặng phù sa”.
 
Trong tác phẩm Trường ca theo chân Bác, nhà thơ Tố Hữu đã xúc động thốt lên. Tiếng lòng của nhà thơ, tình cảm của nhà thơ cũng chính là tiếng lòng, là tình cảm của tất cả chúng ta giành cho Bác kính yêu. Bác là hiện thân của tình thương yêu vô bờ bến và tình yêu ấy không giành riêng cho bất cứ một ai mà  cho “mọi kiếp người” đặc biệt là phụ nữ - một nửa thế giới yêu thương. Có rất nhiều câu chuyện được chị em phụ nữ kể lại rất chân thực, cảm động. Và “Bác để lại cho phụ nữ muôn vàn tình thương yêu” trích lời kể của bà Mỹ Hảo - nguyên cán bộ Hội Liên hiệp Phụ nữ Việt Nam được ghi lại là một trong những câu chuyện như thế.
 
“Tháng Tư năm 1950, Đại hội Phụ nữ toàn quốc lần thứ nhất họp để hợp nhất Đoàn Phụ nữ Cứu quốc vào Hội Liên hiệp phụ nữ Việt Nam, tôi được cử trong Ban Tổ chức trực tiếp đón Bác đến dự Đại hội...
 
Sau Đại hội, tôi được Trung ương cử đi học lớp chính trị Mác - Lênin ở Trung Quốc. Trước khi đi, Bác đến thăm anh chị em, Bác ân cần căn dặn: “Trung ương cử các cô các chú đi học chứ không phải đi du học. Trước đây con nhà giàu thì họ đi du học nghĩa là vừa chơi vừa học, còn các cô các chú học là để phục vụ Tổ quốc, phục vụ nhân dân”. Bác thân mật kể cho chúng tôi nghe những mẩu chuyện về thời niên thiếu của Bác. Bác nói: “Chơi với bạn cũng là học, nhưng cần phải tỉnh táo đừng để bạn lợi dụng mình. Đối với nhân dân có những điều người ta chưa hiểu hoặc không thích thì không nên nói, không nên giải thích nhiều. Phải biết khiêm tốn học hỏi nhân dân thì nhân dân mới vui lòng làm theo đường lối, chính sách của Đảng”.
 
... Tôi sinh cháu được một tháng 24 ngày thì đúng vào dịp Bác đến thăm cơ quan phụ nữ Trung ương. Tất cả các chị em trong cơ quan đều xúm xít quanh Bác để hỏi thăm sức khỏe Bác. Đồng chí Thư ký của Bác nói nhỏ với chị Ái: Bác rất ít thì giờ, các chị chỉ nên nói chuyện vui. Nhân lúc Bác hỏi thăm sức khỏe chị em, chị Hoàng Thị Ái và chị Đinh Thị Cẩn báo cáo với Bác ở cơ quan có đồng chí Hảo và đồng chí Huê mới sinh hai cháu gái. Bác hoan hô hội viên tí hon rồi Bác hỏi ngay: “Mẹ con các cô ấy có khỏe không?”. Chị Cẩn nói:
 
- Thưa Bác, mẹ con đồng chí Huê còn yếu vì sinh cháu thiếu tháng.
 
Rồi chị Cẩn vẫy tay bảo tôi bế cháu ra. Nhìn cháu Bác hỏi ngay: 
 
- Cô có sữa cho cháu bú không?
 
Tôi thưa:
 
- Thưa Bác có ạ!
 
Bác lại căn dặn phải giữ gìn sức khỏe để đủ sữa cho cháu bú... Những lời khuyên của Bác thật là đầm ấm, ruột thịt, tình cảm mà tôi thấy rất cần cho tôi lúc đó.”
 
Câu chuyện thật giản dị như cuộc đời giản dị của Bác nhưng bên trong nó chất chứa biết bao ân tình sâu nặng mà Người giành cho các chị em phụ nữ. Cả cuộc đời mình Bác luôn quan tâm và đánh giá cao vai trò của phụ nữ. Trong những năm tháng bôn ba tìm đường cứu nước nơi đất khách quê người thì một trong những vấn đề Bác đặc biệt quan tâm đó là phụ nữ ở các thuộc địa nói chung và Việt Nam nói riêng, Bác cho đó là những lớp người khổ nhất trong những người khổ cực. Nhà sử học người Mỹ- bà J. Stenson trong bài phát biểu tại Hội thảo quốc tế kỷ niệm 100 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh được UNESCO tổ chức tại Hà Nội hồi tháng 5-1990 đã nói lên tình cảm và quan điểm của mình với Bác về vấn đề này: “Khi tôi đã yêu Người và tôn kính Người ở góc độ khoa học, thì tôi nghĩ ngay đến tượng thần Tự do ở quê hương tôi. Tôi là nhà sử học, tôi đã lật ra xem những trang ghi cảm tưởng của mọi chính khách khi họ đến tham quan và chiêm ngưỡng tượng thần Tự do và ca ngợi thần Tự do. Nguyễn Tất Thành khi đến New York cũng đã đến chiêm ngưỡng tượng thần Tự do như mọi chính khách sau khi đến tham quan thần Tự do đều ghi cảm tưởng rằng những lời ca ngợi Ngôi sao tỏa sáng trên vòng Nguyệt quế và ánh sáng tự do… Duy chỉ có Nguyễn Tất Thành đến xem thần Tự do, nhưng chỉ nhìn dưới chân tượng và ghi: “Ánh sáng trên đầu thần Tự Do tỏa rộng khắp trời xanh, còn dưới chân tượng thần Tự Do thì người da đen đang bị chà đạp; số phận người phụ nữ bị chà đạp. Bao giờ người da đen được bình đẳng với người da trắng? Bao giờ có sự bình đẳng giữa các dân tộc? Và bao giờ phụ nữ được bình đẳng với nam giới?”.
 
Duy nhất chỉ có Nguyễn Tất Thành nhìn xuống chân Thần Tự do và ghi lại những ý kiến trên. Nguyễn Tất Thành nhìn số phận con người không chiêm ngưỡng hào quang tỏa sáng từ bức tượng Thần Tự do.”
 
Luôn luôn đau đáu trong lòng quyết tâm tìm mọi cách để giải phóng phụ nữ, đòi quyền bình đẳng giữa phụ nữ với nam giới nên từ những ngày đầu giành lại độc lập tự do cho đất nước, Bác đã chỉ đạo để các chủ trương, đường lối, chính sách, pháp luật khi ban hành ra đều khẳng định vị trí, vai trò, quyền bình đẳng của phụ nữ trong xã hội. Và Hiến pháp năm 1946 - bản Hiến pháp đầu tiên của nước Việt Nam dân chủ cộng hòa đã khẳng định rõ điều này:
 
“Điều thứ 1
 
…Tất cả quyền binh trong nước là của toàn thể nhân dân Việt Nam, không phân biệt nòi giống, gái trai, giàu nghèo, giai cấp, tôn giáo
Điều thứ 9
 
Đàn bà ngang quyền với đàn ông về mọi phương diện”
 
Và có lẽ nhờ sự quan tâm đó của Bác mà ngay từ những năm 1950 bà Mỹ Hảo đã được cử đi học Lớp chính trị Mác- Lênin ở Trung Quốc (bình đẳng như nam giới) để nâng cao trình độ. Trong một buổi nói chuyện với chị em phụ nữ Bác đã chỉ ra rằng "Hiện nay, trong các ngành, số phụ nữ tham gia còn ít. Ðảng và Chính phủ rất hoan nghênh, sẵn sàng cất nhắc và giao cho phụ nữ những chức trách quan trọng. Muốn vậy, bản thân phụ nữ phải: Gắng học tập, chính trị, học tập văn hóa kỹ thuật; nâng cao tinh thần yêu nước và giác ngộ XHCN; Hăng hái thi đua thực hiện "Cần kiệm xây dựng Tổ quốc, cần kiệm xây dựng gia đình". Chúc chị em phụ nữ cố gắng học tập, tiến bộ nhiều, tiến bộ mãi để xứng đáng làm chủ nước nhà" .Tình yêu thương, sự quan tâm của Bác không chỉ dừng lại là sự quan tâm của lãnh đạo, cấp trên mà còn là tình cảm của một người Cha. Trước khi anh chị em sang Trung Quốc học, Bác đã đến thăm, dặn dò chu đáo: “Trung ương cử các cô các chú đi học chứ không phải đi du học. Trước đây con nhà giàu thì họ đi du học nghĩa là vừa chơi vừa học, còn các cô các chú học là để phục vụ Tổ quốc, phục vụ nhân dân”, “Chơi với bạn cũng là học, nhưng cần phải tỉnh táo đừng để bạn lợi dụng mình. Đối với nhân dân có những điều người ta chưa hiểu hoặc không thích thì không nên nói, không nên giải thích nhiều. Phải biết khiêm tốn học hỏi nhân dân thì nhân dân mới vui lòng làm theo đường lối, chính sách của Đảng”.
 
 Mặc dù bận trăm công nghìn việc nhưng Bác vẫn sắp xếp thời gian để đi thăm cơ sở. Chỉ mười năm cuối đời Bác có hơn 700 lần đến thăm các địa phương và  cơ sở. Cơ quan phụ nữ Trung ương nơi chị Hảo công tác được vinh dự đón Bác tới thăm. Khi hỏi thăm sức khỏe của chị em, được biết cơ quan có chị Hảo và chị Huê mới sinh con nhỏ Bác đã hoan hô hội viên tí hon rồi  hỏi ngay: “Mẹ con các cô ấy có khỏe không?”.  Bác ân cần hỏi chị Hảo: “ Cô có sữa cho cháu bú không?”
 
Và căn dặn phải giữ gìn sức khỏe để đủ sữa cho cháu bú..”
 
Thật đúng như nhà thơ Tố Hữu đã khẳng định: “ Người là cha, là bác, là anh. Quả tim lớn lọc trăm dòng máu đỏ” Bác am hiểu để rồi cảm thông và quan tâm tới cuộc sống của mỗi con người. Vì nước, vì dân Bác nên hy sinh hạnh phúc riêng tư  của mình không lấy vợ, không có gia đình riêng nhưng Bác thấu trọn mọi nỗi vất vả, hi sinh thầm lặng của người phụ nữ không chỉ trong thời bình mà cả trong thời chiến Họ vừa nuôi con nhỏ, chăm sóc gia đình, phụng dưỡng cha mẹ già, hoàn thành công việc của mình nơi ruộng đồng, trong nhà máy, cơ quan, công sở. Ghi nhận những cống hiến to lớn của chị em  Bác đã khẳng định:“Non sông gấm vóc Việt Nam do phụ nữ ta, trẻ cùng già, ra sức dệt thêu mà thêm tốt đẹp, rực rỡ ... Nhân dân ta anh hùng là nhờ có các bà mẹ Việt Nam anh hùng... Dân tộc ta và Đảng ta đời đời biết ơn các bà mẹ Việt Nam đã sinh ra và cống hiến những người ưu tú, đã và đang chiến đấu anh dũng tuyệt vời bảo vệ non sông gấm vóc do tổ tiên ta để lại".Và trao tặng cho phụ nữ Việt Nam 8 chữ vàng cao quý: “Anh hùng - Bất khuất-  Trung hậu - Đảm đang”.
 
Những lời hỏi thăm, căn dặn thật gần gũi, đầm ấm, ân tình của Bác trong buổi gặp mặt hôm đó đối với chị Hảo vô cùng cần thiết, đã động viên, tiếp sức cho chị cố gắng vươn lên khắc phục mọi khó khăn để chăm nuôi con tốt và hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ.
 
Tình cảm, sự quan tâm của Bác giành cho phụ nữ luôn đồng hành với Người suốt 79 mùa xuân và 24 năm nắm quyền ở vị trí cao nhất: chủ tịch nước, chủ tịch đảng. Cho đến khi chuẩn bị từ biệt chúng ta  về bên thế giới người hiền để đi “gặp cụ Các Mác, cụ Lênin và các vị cách mạng đàn anh khác” Bác đã “để lại muôn vàn tình thân yêu cho toàn dân, toàn Đảng…” trong bản Di chúc lịch sử. Di chúc của Bác không quên một ai, không bỏ sót một đối tượng nào và chị em phụ nữ cũng được Bác quan tâm, tin tưởng: “Trong sự nghiệp chống Mỹ, cứu nước, phụ nữ đảm đang ta đã góp phần xứng đáng trong chiến đấu và trong sản xuất. Đảng và Chính phủ cần phải có kế hoạch thiết thực để bồi dưỡng, cất nhắc và giúp đỡ để ngày thêm nhiều phụ nữ phụ trách mọi công việc kể cả công việc lãnh đạo. Bản thân phụ nữ thì phải cố gắng vươn lên. Đó là một cuộc cách mạng đưa đến quyền bình đẳng thật sự cho phụ nữ.
 
Đối với những nạn nhân của chế độ xã hội cũ, như trộm cắp, gái điếm, cờ bạc, buôn lậu, v.v.. thì Nhà nước phải dùng vừa giáo dục, vừa phải dùng pháp luật để cải tạo họ, giúp họ trở nên những người lao động lương thiện”.
 
Thực hiện lời nhắn gửi của Người trong bản Di chúc thiêng liêng, hơn 50 năm qua lớp lớp thế hệ phụ nữ Việt Nam đã nỗ lực vươn lên để khẳng định mình, vị thế của người phụ nữ ngày càng được nâng cao không chỉ trong gia đình mà còn cả ở ngoài xã hội. Họ đã làm tốt thiên chức “ làm vợ, làm mẹ” và hoàn thành tốt nghĩa vụ của một người công dân với đất nước. Ngày nay, trong tất cả các lĩnh vực của xã hội, phụ nữ đều góp mặt, họ có thể  là những chính trị gia, nhà lãnh đạo, quản lý, nhà khoa học… có nhiều chị em, tập thể nữ đạt giải thưởng Kovalevskaia.
 
“Dân tộc Việt Nam mãi mãi tự hào về Hồ Chí Minh, nền văn minh nhân loại của thế kỷ XX này luôn tự hào có một vĩ nhân được cả thế giới, đại diện bởi UNESCO phong tặng Anh hùng giải phóng dân tộc và Danh nhân văn hóa kiệt xuất. Hồ Chí Minh mãi mãi là tấm gương sáng về nhân cách của một con người cho mọi thế hệ tiếp theo” (J. Stenson). Và cũng thật vinh dự , tự hào cho phụ nữ Việt Nam là con cháu của Người. Biết ơn Người, phụ nữ Việt Nam nguyện không ngừng phấn đấu, nỗ lực vươn lên để xứng đáng với tám chữ vàng mà Bác đã đề tặng: “Anh hùng, bất khuất, trung hâu, đảm đang”.
 
 

Nguyễn Thị Thơm - Trường Cán bộ quản Lý Giao thông vận

Gửi bình luận của bạn

Code
  • Ngày :
máy làm đá viên | tủ nấu cơm | máy làm đá