Thứ ba ngày 22 tháng 12 năm 2020 | 8:37
Kỷ niệm 76 năm Ngày thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam

Tấm lòng của Bác Hồ với chiến sĩ

“Đối với chiến sĩ là những người hy sinh nhiều nhất cho dân tộc, Bác Hồ thường dành cho anh em sự chăm lo, săn sóc ân tình, chu đáo nhất”. 

 

 


Bác Hồ đến thăm các chiến sĩ lực lượng phòng không bảo vệ thủ đô 1966.

“ Bác ơi, tim Bác mênh mông thế
Ôm cả non sông mọi kiếp người”

Nhà thơ Tố Hữu đã nói thay tình cảm của tất cả chúng ta với Bác Hồ kính yêu. Tình yêu thương như trời biển của Bác giành cho tất cả mọi người và đặc biệt là giành cho bộ độ. Có rất nhiều câu chuyện xúc động kể về tình cảm này của Bác và “Tấm lòng Bác Hồ với Chiến sĩ” do đồng chí Trần Viết Hiếu ghi lại theo lời kể của đồng chí Vũ Kỳ được đăng trong tác phẩm: “Bác Hồ – con người và phong cách ” là một trong những câu chuyện như thế.  

Câu chuyện xúc động được kể lại như sau:

“Đối với chiến sĩ là những người hy sinh nhiều nhất cho dân tộc, Bác Hồ thường dành cho anh em sự chăm lo, săn sóc ân tình, chu đáo nhất. 

Mùa đông, thương anh em chiến sĩ rét mướt ở rừng núi hay bưng biền, Bác đem tấm áo lụa của mình được đồng bào tặng, bán đấu giá để lấy tiền mua áo ấm gửi cho các chiến sĩ. Bác thường nói: “Chiến sĩ còn đói khổ, tôi ăn ngon sao được!”. “Chiến sĩ còn rách rưới, mình mặc thế này cũng là đầy đủ lắm rồi!”. 

Mùa hè năm ấy (1967), trời Hà Nội rất nóng. Sức khỏe Bác Hồ đã kém, thần kinh tuổi già cũng suy nhược, dễ bị toát mồ hôi, ướt đầm, có ngày phải thay mấy lần quần áo, có khi hong tại chỗ, rồi lại thay ngay. Bác không cho dùng máy điều hòa nhiệt độ. Bác bảo: mùi nó hôi lắm, Bác không chịu được! (Bác không dùng nên nói vậy thôi, chứ máy đã có nút xả thơm). 

Thấy trời oi bức quá, Bác nói với đồng chí Vũ Kỳ: 

- Nắng nóng thế này, các chú bộ đội trực phòng không trên nóc hội trường Ba Đình thì chịu sao được? Các chú ấy có đủ nước uống không? Chú thử lên tìm hiểu xem thế nào, về cho Bác biết. 

Đồng chí Vũ Kỳ lên, được biết trên đó có một tổ súng máy 14 ly 5. Ụ cát sơ sài, nếu địch bắn vào thì chỉ có hy sinh, rất nguy hiểm. 

Trời nắng chói, đứng một lúc mà hoa cả mắt. Đồng chí Vũ Kỳ hỏi: 

- Các đồng chí có nước ngọt uống không? 

- Nước chè thường còn chưa có, lấy đâu ra nước ngọt! 

Đồng chí Vũ Kỳ về nói lại với Bác, Bác gọi điện ngay cho đồng chí Văn Tiến Dũng:

- Sao các chú không lo đủ nước uống cho các chiến sĩ trực phòng không? Nghe nói ụ súng trên nóc hội trường Ba Đình rất sơ sài, chú phải lo sửa ngay để đảm bảo an toàn cho chiến sĩ trong chiến đấu! 

Sau đó Bác bảo đồng chí Vũ Kỳ đi lấy sổ tiết kiệm của Bác, xem tiền tiết kiệm của Bác còn bao nhiêu. 

Tại sao Bác có tiền tiết kiệm? Lương Bác cao nhất nước, nhưng hàng tháng cũng chỉ đủ tiêu. Mọi chi phí cho sinh hoạt của Bác, từ cái chổi lông gà, đều ghi vào lương cả. 

Tiền tiết kiệm của Bác là do các báo trả nhuận bút cho Bác. Bác viết báo nhiều, có năm hàng trăm bài. Các báo gửi đến bao nhiêu, văn phòng đều gửi vào sổ tiết kiệm của Bác. Trong kháng chiến chống thực dân Pháp, Bác cũng đã có tiền tiết kiệm. Đến dịp Tết Nguyên đán, Bác lại đem chia cho cán bộ các cơ quan chung quanh Bác, mua lợn để đón xuân. 

Đồng chí Vũ Kỳ xem sổ và báo cáo: 

- Thưa Bác, còn lại tất cả hơn 25.000 đồng (lúc đó là một món tiền rất lớn, tương đương với khoảng 60 lạng vàng). 
Bác bảo: \

- Chú chuyển ngay số tiền đó cho Bộ Tổng tham mưu và nói: đó là quà của Bác tặng để mua nước ngọt cho anh em chiến sĩ trực phòng không uống, không phải chỉ cho những chiến sĩ ở Ba Đình, mà cho tất cả các chiến sĩ đang trực chiến trên mâm pháo ở khắp miền Bắc. Nếu số tiền đó không đủ thì yêu cầu địa phương nào có bộ đội phòng không trực chiến góp sức vào cùng lo! 

Về sau, Bộ Tư lệnh Phòng không Không quân báo cáo lại cho Văn phòng Phủ Chủ tịch biết: số tiền của Bác đủ mua nước uống cho bộ đội phòng không, không quân được một tuần!”

Từ những năm 1967, sức khỏe của Bác đã yếu đi rất nhiều vì tuổi cao, bệnh nặng nhưng Người đâu có nghĩ cho riêng mình vẫn “như dòng sông chảy nặng phù sa” luôn giành sự quan tâm, “chăm lo, săn sóc ân tình, chu đáo nhất” đến với tất cả mọi người nhất là đối với chiến sĩ vì họ  “là những người hy sinh nhiều nhất cho dân tộc”.  Và năm 1967 cũng là năm cuộc kháng chiến chống Mỹ của chúng ta bước vào giai đoạn gian khổ, gay go và quyết liệt. Miền Bắc với khí thế: “nặng đôi vai; Gánh cả non sông vượt dặm dài; Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước; Mà lòng phơi phới dậy tương lai”. Hòa chung trong khí thế đó mỗi góc phố, mỗi con đường, mỗi nóc nhà của Thủ đô thân yêu đều có thể trở thành các ụ pháo phòng không của bộ đội để sẵn sàng đáp trả sự tấn công của máy bay Mỹ. Hà Nội – mùa hè 67, mùa hè rực lửa  tiết trời rất oi bức, nóng nắng. Thương bộ đội phòng không trực chiến trên nóc hội trường Ba Đình, Bác đã nói với đồng chí Vũ Kỳ: “ Nắng nóng thế này, các chú bộ đội trực phòng không trên nóc hội trường Ba Đình thì chịu sao được? Các chú ấy có đủ nước uống không? Chú thử lên tìm hiểu xem thế nào, về cho Bác biết.” Đồng chí Vũ Kỳ lên nóc hội trường kiểm tra, đứng một lúc hoa hết cả mắt vì nắng, nóng vậy mà các chiến sĩ trực chiến: “Nước chè thường còn chưa có, lấy đâu ra nước ngọt” Biết được sự vất vả của chiến sĩ, Bác đã điện ngay cho đồng chí Văn Tiến Dũng: “Sao các chú không lo đủ nước uống cho các chiến sĩ trực phòng không? Nghe nói ụ súng trên nóc hội trường Ba Đình rất sơ sài, chú phải lo sửa ngay để đảm bảo an toàn cho chiến sĩ trong chiến đấu”.

Và Bác lập tức quyết định nhờ đồng chí Vũ Kỳ rút hết tiền tiết kiệm của mình là “25.000 đồng (lúc đó là một món tiền rất lớn, tương đương với khoảng 60 lạng vàng)”. Số tiền của Bác đủ mua nước uống cho bộ đội phòng không, không quân được một tuần.

Đúng thật là: “ Ôi lòng Bác vậy cứ thương ta; Thương cuộc đời chung thương cỏ hoa; Chỉ biết quên mình cho hết thảy”. Từ người thanh niên yêu nước Nguyễn Tất Thành, năm 1911 rời bến cảng Nhà Rồng ra đi tìm đường cứu nước. Sau 30 năm bôn ba ở nước ngoài để năm 1941 trở về Tổ quốc lãnh đạo cách mạng Việt Nam giành thắng lợi. Suốt dằng dặc tháng năm cho tới 79 mùa xuân không lúc nào Bác ngưng nghỉ lo cho dân cho nước. Nếu có thể chỉ dùng một từ duy nhất để nói về Người đó chính là DÂN. Bác luôn lo nỗi lo của DÂN, đau nỗi đau của DÂN, hòa mình với DÂN,  giành tất cả tình thương yêu cho DÂN, hiến dâng cả đời mình cho DÂN, không hề quan tâm tới bản thân. Là lãnh tụ tối cao- Chủ tịch nước, Chủ tịch Đảng nhưng Người sống rất giản dị, tiết kiệm. Bữa ăn thường ngày của Bác thường có bát canh cua, cá bống kho với lá gừng, tương cà, dưa muối đó là món ăn dân giã, quen thuộc của mỗi làng quê Việt Nam. Quần áo của Bác cũng chỉ có vài ba bộ. Nhờ tiết kiệm Bác mới có tiền mua nước ngọt cho bộ đội phòng không, mua thuốc lào gửi cho bộ đội, bồ kết cho thanh niên xung phong ở chiến trường.

Chính tình yêu thương bao la , sự quan tâm của Bác đã động viên bộ đội phòng không vượt qua khó khó khăn, gian khổ, hy sinh. Đáp lại tình cảm của Bác bộ đội phòng không đã dũng cảm lập nên một Điện Biên Phủ trên không trên bầu trời Hà Nội. 

Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, nhưng câu chuyện xúc động kể về tấm lòng của Bác với bộ đội phòng không vẫn còn nguyên giá trị thực tiễn không chỉ cho hôm nay mà mãi mãi về sau. Bởi vì: “Bất cứ người nào có lương tri trên thế giới này muốn có cuộc đời như cuộc đời Chủ tịch Hồ Chí Minh sẽ cảm thấy cuộc sống như ấm áp hơn, đáng tự hào và có hy vọng hơn. Cuộc đời ấy, tấm lòng ấy khác nào biển rộng sông dài, còn tươi sáng mãi mãi trong lịch sử thời đại ngày nay!” (Chu Ân Lai).

Thật vinh dự và tự hào cho Quân đội Nhân dân Việt Nam được sinh ra và trưởng thành trước sự dìu dắt của Người. Chúng ta hãy cố gắng rèn luyện, học tập và làm theo Bác vì  như Wilfred Burchett - nhà báo  Úc nổi tiếng,nhiều lần gặp gỡ Hồ Chí Minh đã nhận xét: “ Nói tới một người mà cả cuộc đời mình để lại ân tình sâu nặng cho Nhân dân thì không có một ai khác ngoài Chủ tịch Hồ Chí Minh... Người ta không thể trở thành Hồ Chí Minh, nhưng ở Cụ Hồ, mỗi người đều có thể học được một điều làm cho mình trở thành tốt hơn”.

Nguyễn Thị Thơm - Trường Cán bộ quản Lý Giao thông vận

Gửi bình luận của bạn

Code
  • Ngày :
máy làm đá viên | tủ nấu cơm | máy làm đá